Viết cho ngày đầu năm

Mùa xuân đến trong những niềm vui nho nhỏ quanh mình, trong sắc vàng, sắc đỏ của hoa, trong một cái siết tay đầy yêu thương, trong mâm ngũ quả đặc biệt “cầu-dừa-đủ-bánh mì” – thật ra có một ý đồ nho nhỏ trong việc xếp đặt này, người Việt có câu biết đủ thì đủ, còn đợi cho đủ thì khi nào mới được đủ – “tri túc tiện túc, đãi túc , hà thời túc; tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”, nếu ai cũng mong “cầu vừa đủ xài”, “xài” thì biết bao nhiêu là đủ, ước mong như thế có tham lam quá chăng; nếu ai cũng mong đợi hạnh phúc đến thì khi nào mới cảm thấy mình hạnh phúc!

Ta chỉ  “cầu vừa đủ…bánh mì”, ta không mong giàu sang, chỉ mong sao cho cuộc sống của bản thân và gia đình cùng những người yêu thương được bình an, để có thể cảm thấy chung quanh mình còn có nhiều niềm vui nho nhỏ, để biết rằng đời sống này ngắn ngủi và mong manh lắm, để yêu thương nhau nhiều hơn, bớt toan tính lại, và biết tận hưởng những khoảnh khắc của hiện tại.



Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s